‘Một điều cuối tôi có thể nói. Xin hãy nói với tôi rằng tôi đã rất vất vả rồi. Rằng tôi đã làm rất tốt rồi. Rằng tôi đã trải qua rất nhiều rồi. Cho dù bạn không thể mỉm cười. Xin đừng đưa tiễn tôi trong tội lỗi.’ – Jonghuyn

Ngày 18/12, cả làng giải trí Hàn Quốc nói riêng cũng như Châu Á nói chung bàng hoàng trước thông tin nam ca sĩ Kim Jonghuyn của nhóm nhạc SHINee tự tử tại phòng làm việc sau một thời gian dài bị trầm cảm. Theo thông tin được xác nhận, nam ca sĩ bị ngạt khí cacbon bởi những lò than xung quanh.

Trong chiều hôm qua, chị gái của Jonghuyn cũng lên tiếng xác nhận em trai mình đã không còn nữa, đồng thời cô cũng công bố đoạn tin nhắn cuối cùng mà Jonghuyn gửi cho mình.

Mọi thứ đã rất khó khăn cho đến hiện tại. Hãy giải thoát cho em. Hãy nói với mọi người em chịu đựng đủ rồi. Chào tạm biệt!’, chia sẻ đau lòng của Jonghyun trước khi tự sát.

Mới đây nhất, toàn bộ nội dung bức thư tuyệt mệnh của Jonghuyn cũng được công bố. Trong thư, anh cho biết mình đã quá mệt mỏi, muốn trốn chạy khỏi nơi này.

Tôi đã tổn thương rất nhiều. Trầm cảm đang dần dần xâm lấn và cuối cùng đã nuốt chửng tôi. Và tôi không thể vượt qua được.Tôi ghét bản thân mình. Chỉ có thể bám víu vào những ký ức đã phai nhạt, và cho dù tôi có hét lên để kéo bản thân ra khỏi cảm giác này cũng không có âm thanh trả lời nào cả.

Nếu việc thở cũng trở nên ngột ngạt như vậy, thì tốt hơn nên dừng lại thôi.

Tôi tự hỏi ai có thể chịu trách nhiệm cho việc này. Thì chính là bạn. Tôi đã hoàn toàn cô đơn. Nói rằng bạn muốn kết thúc rất dễ dàng. Nhưng thực hiện lại là chuyện khác. Tôi đã sống đến bây giờ với tất cả những khó khăn này. Tôi muốn chạy trốn. Đúng vậy. Tôi muốn chạy trốn khỏi bản thân mình. Khỏi mọi người.

Tôi đã hỏi ở đó có ai vậy. Và chỉ có tôi. Một lần nữa. Chỉ có tôi. Và lại một lần nữa, chỉ có một mình tôi. Tôi đã hỏi vì sao tôi cứ liên tục mất đi ký ức của mình. Là do tính cách của tôi. Tôi hiểu rồi, cuối cùng, tất cả đều là lỗi của tôi.

Tôi đã muốn biết nguyên nhân, nhưng không có ai cho tôi biết cả. Tôi còn không hiểu được bản thân mình. Tôi đã tự hỏi vì sao mình lại sống. Chỉ là vì mọi người cũng đang sống thôi.

Tôi đã mệt mỏi với việc suy nghĩ vì sao mình không chết đi cho rồi. Tôi luôn lo lắng và bận tâm. Tôi không thể biến nỗi đau này thì niềm vui được. Sự đau đớn chỉ là sự đau đớn thôi. Tôi không thể làm gì được và điều đó thật sự khiến tôi đau lòng. Vì sao tôi không thể thoát khỏi điều này. Tôi chỉ muốn biết lý do cho sự đau khổ của bản thân tôi.

Bây giờ tôi đã biết rồi. Tôi chính là lý do. Là lỗi của tôi nhưng tôi lại không nhìn thấy được. Mọi người có muốn nghe không? Không. Tôi không làm gì sai cả. Khi anh ấy nhẹ giọng đổ lỗi cho tính cách của tôi. Tôi đã nghĩ làm bác sĩ thật dễ dàng.

Nhưng không ngờ lại đau nhiều như vậy.

Có nhiều người trải qua nhiều khó khăn hơn tôi nhưng vẫn sống tốt. Những người yếu đuối hơn tôi vẫn sống tốt. Hay có thể không phải như vậy. Những người đang sống, không có ai đau khổ hơn tôi, cũng không có ai yếu đuối hơn tôi cả. Cho dù như vậy, đã hàng trăm lần tôi được khuyên rằng hãy sống đi. Nhưng không phải vì tôi. Mà là vì mọi người.

Xin đừng nói gì mà mọi người không biết rõ. Tôi đã nói rất nhiều lần. Vì sao tôi lại mệt mỏi như vậy. Mệt mỏi như tôi không được sao. Tôi cần phải thêm thắt vào câu chuyện mới đủ sao.

Bạn đã bao giờ bị tổn thương chưa. Nó không chỉ để lại một vết sẹo đâu. Có thể va chạm với thế giới này không phải là việc tôi có thể làm nữa. Được biết đến trong thế giới này cũng là việc không thể nữa.

Đó là lý do vì sao mọi chuyện thật khó khăn với tôi. Là lý do tôi lại chọn cách này. Thật kỳ diệu khi tôi có thể cố gắng đến tận thời điểm này.

Một điều cuối tôi có thể nói. Xin hãy nói với tôi rằng tôi đã rất vất vả rồi. Rằng tôi đã làm rất tốt rồi. Rằng tôi đã trải qua rất nhiều rồi. Nếu bạn không thể mỉm cười khi bạn tiễn tôi ra đi, xin đừng mắng trách tôi.

Tôi đã làm việc chăm chỉ.

Thật sự tôi đã làm việc chăm chỉ.

Tạm biệt.‘ – Jonghuyn

Be Strong Shawol/ Baodatviet.vn